Nhà báo Hoàng Nguyên Vũ “bênh” ông Đoàn Ngọc Hải vụ đòi lại 106 triệu từ thiện: Rất tiếc, tôi không thấy sai

Có thể bạn không hài lòng với ông Hải; có thể bạn không thích cách hành xử hơi nóng/nảy của ông ấy; có thể bạn g h é t ông ấy vì bấy nay bạn đã không thích ông ấy; cũng có thể bạn nghĩ rằng bạn “nhân văn” ôm cả thiên hạ vào lòng bằng mộng tưởng nên làm từ thiện thì không sân si, đã cho thì không vướng bận… đủ ngàn lý do để bạn thấy những việc lùm/xùm vừa qua về việc ông Hải đòi lại tiền từ 2 cái tỉnh kia, là việc không nên – theo cách bạn nghĩ.

Tôi thì không thấy ông Hải sai, rất tiếc.

1.Có thể bạn chưa bao giờ cảm thấy bạn cầm từng đồng tiền mà người ta đặt vào đó cả tình thương dành cho người nghèo, để rồi thấy trách nhiệm mình nặng, là đảm bảo phải đưa đến cho đúng người, đúng chỗ.

Việc ông Hải nhận tiền quyên góp để xây nhà cho người nghèo, ông ấy cần thấy số tiền đó xây nhà cho ai, bao giờ xây, khi ông ấy trao cho một nơi nào đó, là chuyện hết sức bình thường.

Thì biết làm từ thiện đúng nghĩa thường thầm lặng, tin ai thì trao gửi, nhưng chuyện niềm tin đặt sai chỗ trong từ thiện; phân phát vô/tội/vạ và kẻ cần thì không có, kẻ không quá cần thì được trao, nhiều vô kể đấy, các bạn.

Rồi làm từ thiện kiểu thời trang, cứ đến phát cho đều chia cho hết chụp hình sống ảo và nói mấy câu đạo lý, cũng nhiều.

Nếu là tôi, tôi cần kiểu như ông Hải: Đã trao tiền là biết số tiền đó đến đâu, như thế nào, có thực sự giúp người cần giúp vượt qua khó khăn không.

2.Cách hành xử của An Giang và Quảng Nam, nếu như những gì hai nơi này trả lời thông tin báo chí, tôi thấy không hề ổn.

An Giang nhận tiền xây nhà cho người nghèo, nhưng sau mấy tháng, trả lời ráo hoảnh: Ơ, vì ở đây không có hộ nghèo nên không xây. Và, định đưa làm quà phân phát đồng đều.

Tôi muốn ạ mấy cái ông bà nơi này quá. Đã không có hộ nghèo không cần nhà, ông cần trả ngay tiền cho người ta để họ cho vùng khác, người nghèo nơi khác. Chứ anh chia đều mua kẹo bánh cho mấy ông bà cận nghèo ở thành phố, ơ kìa?

Quảng Nam, lẽ ra mọi chuyện sẽ bình thường, tự dưng ông quan kia thòng cho cái câu: Tránh để người ta lợi/dụng đồng bào nghèo để đ á n h bóng tên tuổi!

Tôi ạ ông 10 lần luôn. Một tỉnh như Quảng Nam, tôi biết, không quá khó để tìm ra hộ nghèo. Ngay những gia đình chính sách, nhiều nhà còn cần lòng hảo tâm lắm. Việc ông chậm trễ xử lý, người ta hỏi ông, thì ông cứ bảo là chậm.

Đằng này, ông xúc/phạm nói người ta đ á n h bóng tên tuổi (vâng, ông kia, khi ông về hưu ông lái xe đón người bệnh nghèo, ông gom tiền cho người nghèo để “đ á n h bóng tên tuổi” như thế đi ông).

Người ta thường trở nên h è n đi vì phản ứng lại người khác, trong trường hợp này, có vẻ đúng.

Thưa rằng, lo cho người nghèo, khi người dân chung tay, khi cộng đồng chung sức, các ông trễ nải không làm, lại quay ngoắt lại p h ỉ b á n g người khác, các ông hay quá đấy!

3.Nếu đ á n h bóng tên tuổi được như ông Hải, tôi khuyến khích các ông quan chức, hãy cứ đ á n h bóng như ông ấy. Các ông cứ về hưu trước tuổi, hãy dành tiền hoặc quyên góp tiền cùng lo cho người nghèo. Ai nói các ông đ á n h bóng, tôi không quan tâm, cá nhân tôi sẽ hết sức khen ngợi các ông vì tôi thấy điều đó là điều tốt. Hãy đ á n h bóng dùm ạ, chứ đừng đ á n h thùng phi rỗng.

Ngồi trên bàn phím chê trách thì dễ, đi làm thực tế sẽ hiểu, xứ này còn nhiều thân phận làm chúng ta nặng lòng. Bao năm nay tôi đi, tôi làm, rất thầm lặng và nhiều người thầm lặng đồng hành cùng tôi, nên tôi hiểu chúng tôi cần làm gì cho người nghèo.

Đất nước này còn nhiều người nghèo người khổ, có bất cứ ai chung tay, các bạn không chung được thì ngồi riêng ra, để lá lành đùm lá rách, chứ đừng ngồi xé lá lành cho te tua ra, các bạn ạ!

(Nguồn: Hoàng Nguyên Vũ. Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả)

You may also like...

Loading...