Mẹ đơn thân đi cân dạo nuôi con thành tiến sĩ ở Pháp, giờ ‘nhà nội’ không nhận con năm nào có tiếc không

Hy sinh thanh xuân vì con, bà mẹ đơn thân một mình nuôi con khôn lớn, thành tài nhờ nghề cân dạo. Giờ đây, con trai trở thành tiến sỹ tại Pháp.

Cách đây 40 năm, hồi còn là thiếu nữ 19 tuổi, cô Nguyễn Thị Lánh là một nữ y tá năng nổ của Trạm Y tế xã Dạ Trạch, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Thời bao cấp khó khăn, cô Lánh chờ mãi không vào được biên chế nên đã theo một người họ hàng lên tỉnh Lai Châu tìm việc. Sau khi được nhận vào Bệnh viện tỉnh Lai Châu, cô Lánh tranh thủ đi học bổ túc. Cùng thời điểm này, cô gái Hưng Yên đem lòng yêu một chàng sinh viên, con của vị lãnh đạo tỉnh đang về nghỉ hè.

Linh hồi còn nhỏ.

Biết tin cô Lánh có thai, gia đình bạn trai kịch liệt phản đối do không môn đăng hộ đối. Thậm chí, người cha còn đưa cậu con trai về quê để chia lìa đôi lứa. Dù vậy, cô Lánh vẫn quyết định một mình nuôi con dù chịu nhiều tủi nhục, đàm tiếu của người đời và bị cơ quan kỷ luật. Năm 1987, bà mẹ trẻ một mình vượt cạn, đặt tên con trai là Nguyễn Văn Linh. Nhìn ngắm đứa bé, mọi cay đắng cuộc đời dường như được xoa dịu.

Lá thư duy nhất của người đàn ông chối bỏ trách nhiệm vì không chịu được sức ép của gia đình luôn được cô nâng niu, cất giữ. Trong thư viết: “Em thương yêu! Chắc là em mong tin anh lắm phải không? Và trong đầu có lẽ đang có hàng tỉ câu hỏi vớ vẩn có đúng không? Anh đoán chắc chắn là như vậy. Em yêu, đừng có giận và trách anh nhé, cũng đừng có những ý nghĩ sai về anh… Nói thật là anh rất lo cho em. Anh đã rũ áo ra đi để lại biết bao hậu quả mà em phải gánh chịu trong khi anh lại đang nhởn nhơ ở dưới này… Em đã mất đi tất cả để đánh đổi một cái: được anh. Bởi vậy anh càng thương và yêu em, yêu em hơn ai hết”.

Cô Lánh mưu sinh bằng nghề cân dạo.

Những năm tháng sau đó, nhiều người muốn gá nghĩa, che chở cho hai mẹ con nhưng bà mẹ đơn thân một mực từ chối. Thiếu thốn tình cha nhưng Linh từ khi còn bé đã rất hiểu chuyện và thương mẹ.

Đến tuổi đi học, Linh được gửi về quê ở với bà ngoại và không quên dặn dò:“Con ở nhà cố gắng học nhé! Mẹ bây giờ phải đi chợ mới có tiền nuôi con”. Nghe lời mẹ, cậu bé từ nhỏ đã rất thông minh và tự giác học tập. Nhiều bài toán khó phải ngồi hàng giờ để tìm lời giải, cậu vẫn không cho ai giúp. Thậm chí, đến 1-2h sáng vẫn bật dậy vì tìm ra đáp án.

Ở nơi đất khách quê người lại bị cơ quan kỷ luật. Người mẹ trẻ nặng vỏn vẹn 37kg đi vay mượn tiền để sắm chiếc cân làm cần câu cơm. Cân dạo là một nghề rất thịnh hành ở Dạ Trạch khi đó, do ông bà Minh-Hạnh là “tổ sư”. Ban đầu chỉ là chiếc cân vác vai, sau này dần chuyển sang cân đẩy điện tử, biết đọc chỉ số chiều cao, cân nặng của khách. Cái cân có giá 25 triệu ngày ấy phải 3 gia đình cắm sổ đỏ vào ngân hàng mới có tiền mua.

Người mẹ đi cân dạo nuôi con thành tiến sỹ.

Được biết, mỗi lần cân có giá từ 500 – 1.000 đồng nhưng nhiều khi cũng vớ phải những vị khách quỵt tiền. Hàng ngày đi làm, cô Lánh ăn mặc kín mít, mặt be bịt, chỉ để hở mỗi đôi mắt nên chẳng ai biết là già hay trẻ.

Đến năm Linh đỗ vào Đại học Xây dựng Hà Nội, bà mẹ đơn thân bỏ cân dạo ở Hải Phòng để chuyển lên thuê trọ cùng con. Cô Lánh sáng lo cơm nước, chiều lại đi cân dạo đến khuya mới về. Dù vậy, cuộc sống mưu sinh chưa bao giờ dễ dàng. Có những hôm mưa giông ập đến, cô Lánh chịu ướt để lấy áo mưa che cho cái cân nhưng vẫn không cứu được bình ắc quy. Cô phải vay lãi hơn 1 triệu để mua bình khác thay. Chưa kể những hôm bị trật tự đô thị đưa cả người lẫn cân về đồn.

Cô Lánh tiễn con sang Pháp du học.

Nghề cân dạo tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng đủ để hai mẹ con sống lay lắt qua ngày. Tuy nhiên, những hôm mưa gió hay về quê có việc, tiền cứ bị âm dần vào vốn khiến cô Lánh mắc nợ hơn 20 triệu. Ngày sinh nhật con, người mẹ lam lũ không có tiền mua quà, chỉ có thể chiêu đãi một bữa trứng vịt lộn ăn đến chán thì thôi. Chàng sinh viên xây dựng ăn liền tù tì 27 quả trứng một lúc, khiến mẹ phát hoảng phải mua cả thuốc rối loạn tiêu hóa đề phòng đau bụng.

Thế nhưng, bụng dạ Linh không sao bởi có lẽ từ lâu đã quen cảnh no dồn, đói góp. Cuộc sống khó khăn là vậy, nhưng trong học tập Linh không thua kém bất kỳ ai. Sau khi tốt nghiệp đại học, Linh được nhận học bổng du học Pháp. Chàng trai trẻ nhiều hoài bão tiếp tục học lên cao, trở thành thạc sĩ, tiến sĩ và có cả hai quốc tịch Việt – Pháp.

Tiến sỹ Nguyễn Văn Linh.

Còn người mẹ ở quê nhà vẫn tiếp tục bám lấy nghề cân dạo và sống ở Hà Nội thêm một thời gian, do nhận lời giúp anh trai bảo ban thằng cháu học đại học. Điều đặc biệt là tất cả con cháu trong nhà từ con đẻ đến con dâu, con rể của cả 7 anh chị em đều gọi cô Lánh là mẹ. Vì vậy, cô đã quen với việc mình có đến mười mấy đứa con.

Hiện tại, cô Lánh đang tĩnh dưỡng tuổi già ở quê nhà nhờ tiền chu cấp của con trai gửi về từ nước ngoài. Đối với tiến sỹ Linh, mẹ có mạnh khỏe anh mới có thể yên tâm công tác.

Theo Nông nghiệp Việt Nam, Phunutoday

You may also like...

Loading...