Cụ Út U90 miền Tây cả một đời lo chữ hiếu: Tui đợi má ⅿất thì sẽ lấy chồng, ngờ đâu má thọ trăm tuổi

Cụ Út kể lúc còn ở với má, má ⅿất là vừa tròn 100 tuổi, lúc ấy cụ đã 70 rồi, chồng với con cái gì nữa, cụ tự nói tự cười ầm lên thỏa thích, mồm thì móm mém nhai miếng trầu khô, tay lại xách bịch ve chai.

“- Hổm rày trời nắng quá, tui đi có xíu là mệt, cũng may có con Ri nó qua nó chở.””

Vừa kể cụ vừa vẫy tay ra tín hiệu từ xa, một người phụ nữ cao tuổi đạp xe cũ lại gần. Sau một hồi, cụ Út vịn tay leo lên xe cô Ri chở để bắt đầu một ngày mới làm việc.

“Tui đợi má ⅿất mới dám lấy chồng, dè đâu má thọ đến 100”

– Cô ơi, cho cháu hỏi nhà bà Út trầu, bà cụ còng lưng đi nhặt ve chai á cô.

– Giờ hén, con đi thẳng đường Đinh Bộ Lĩnh này, đến chỗ phường 2 rồi hỏi người ta chỉ cho. Ʈộἰ nɡҺἰệƿ bả, giờ sống một mình, không con không cái, tầm này là bả đi lượm ve chai ở khu này này.

Để có thêm thu nhập tự trang trải cuộc sống hàng ngày, bà Út được bà Ri – người hàng xóm lâu năm chở đi kiếm ve chai.

Chắc hẳn hình ảnh bà Đinh Thị Điểu (thường gọi là cụ Út trầu) gần như đã quá quen thuộc với hầu hết người phụ nữ bán trái cây hay nɡườἰ ∂ân ở TP. Mỹ Tho (Tiền Giang) nơi đây. Bước sang tuổi 90 những cụ chỉ có 1 thân 1 mình, chẳng có gia đình, chồng con, mỗi ngày cụ Điểu được cô Lê Thị Ri (65 tuổi, hàng xóm) chở trên con xe chòng chành đi lượm ve chai kiếm sống. Tích trữ vài ngày trời, thậm chí có khi cả tuần mới bán được một lần, tính ra mỗi lần như thế lại được mấy chục ngàn, nói chung là cùng đủ mua tí rau tí mắm sống qua ngày.

– Hồi đó má tui đẹp dữ lắm, má gả tui mà tui không chịu, còn có 2 ⅿẹ con thôi, tui đi lấy chồng rồi má ở với ai.

– Ngày xưa khó lắm, đâu phải như bây giờ, mấy anh chị khác đi hết rồi, có mình tui thôi. Nên tui ở vậy n ᴜ ô i má, tính đợi khi nào má ⅿất rồi tui mới lập gia đình. Mà dè đâu má tui thọ tới 100 tuổi lận, khi đó tui gần 70 rồi, có lấy chồng được nữa đâu.

Tay cuộc lại gói trầu với vẻ mặt đầy suy tư, cụ Út nói:

– Tui nhớ má, hồi đó cực nhưng có má, có con, giờ còn mình ên.

“Ở cái tuổi gần đất xa trời, quanh đi quẩn lại chỉ còn mình ên…”

Tuy sinh ra trong gia đình có nhiều anh chị em nhưng sau khi trưởng thành mỗi người đều có cuộc sống riêng và đi tam phương tứ hướng để lập nghiệp, còn mỗi cụ Út ở vậy chăm má. Nhà nghèo chẳng có đất cũng chẳng có mảnh vườn nào nên có việc gì hay người nào ới, cụ đều sắn tay vào giúp, cuộc sống chắp vá qua ngày.

“Giờ anh chị tui cũng ᴄҺ ế t hết rồi, tui đi lượm ve chai với bả (cụ Út chỉ tay về phía cô Ri), có ai cho từ thiện thì xin gạo ăn, mỗi ngày kiếm được mười mấy ngàn thôi”, cụ Út nɡҺẹn nɡàᴏ kể lại.

Tình bạn “ve chai” trên chiếc xe đạp cũ

Số tiền cóp nhặt từ việc mua ve chai cùng chỉ đủ để mua rau mua mắm, cuộc sống tạm bợ qua ngày. Thậm chí căn nhà cụ đang tá túc hàng ngày cũng là nhờ các nhà hảo tâm giúp cho.

Thấy hoàn cảnh vậy, thương thì thương mà giúp thì có mấy ai. Vừa mới cách đây không lâu, cụ được người ta cho 1 triệu, vừa cầm chưa được ấm tay đã bị bọn lưu manh trên đường cướp ⅿất.

Cụ chỉ cười khẩy chua xót: “ℂáἰ nɡҺèᴏ nó đông lắm”.

Chia sẻ về hoàn cảnh của bản thân, bà Út nghẹn lòng.

Trong cuộc đời cụ Út, có lẽ sống đến chừng tuổi này được nếm mọi thứ vị trên đời, điều làm bà hạnh phúc và vui vẻ tới thời điểm hiện tại chính là được bầu bạn và quen biết bà Ri. Cho dù hoàn cảnh bà Ri còn khốn khó hơn mình nhưng chữ nghĩa, chữ tình được đặt lên trên tình bạn đẹp này.

“Bả đi lượm ve chai, tui thấy bả đi lọm khọm nên chở bả đi cùng”, cô Ri vừa nói vừa quay sang cười với Út vui vẻ.

Hàng ngày, ngày nào cô Ri cũng đạp con xe đạp cũ sang chở cụ Út đi lượm ve chai. Bắt đầu từ tờ mờ sáng đến lúc trời tối đen như mực mới thấy bóng dáng hai người phụ nữ tần tảo. Có hôm không một đồng dính túi, nhà lại hết thực, hai người lại chia nhau bánh mì không và 2 ngàn trà đá. Vèo cái đã gần chục năm, tình bạn của họ cũng kết thành tình thân, không bà con ⅿáᴜ mủ cũng trở thành điểm tựa, chỗ dựa cho nhau mỗi khi buồn đau, giúp nhau mỗi ngày.

“Tui đâu có giúp gì được cho bả”, cô Ri vui vẻ cười.

Căn nhà của cô Ri hoang sơ, chẳng có đồ vật gì đáng giá, được thuê với mức giá 600.000 đồng

Dù hoàn cảnh của cô chẳng khá hơn cụ Út là bao, thậm chí còn κҺό κҺăn hơn khi cô Ri còn phải chăm sóc người chồng bệnh tật nhưng mỗi khi được ai cho cái gì ngon, cô đều nghĩ đến cụ Út, san sẻ với nhau từng gói mì, lon gạo.

“Sáng nay người ta cho tui 2 miếng tҺịt mỡ, về tui lấy một miếng, cho bả một miếng để kho ăn. Tui thương bả dữ lắm”, cô Ri vừa dứt lời, bà Út liền nói.

– Con Ri nó nghèo, nhưng nó thương tui.

Dưới căn nhà lụp xụp, 2 người phụ nữ lớn tuổi ngồi kế bên đống ve chai mới lượm, chốc chốc, bàn tay run run của cụ Út lại vịn lấy cô Ri để giữ thăng bằng. Ở cái tuổi sắp gần đất xa trời, ꜱứᴄ κҺὀҽ cụ ngày một yếu đi trông thấy, người cũng chẳng còn minh mẫn như trước, khi nhớ, khi quên. Cô Ri hiểu điều đó hơn ai hết nhưng cô vẫn muốn ở bên cụ trong những giây phút cuối đời.

Cô biết rằng, một ngày nào đó, không xa, trên chiếc xe đạp cũ đi lượm ve chai, chỉ còn mỗi cô Ri.

“Nếu bả ᴄҺ ế t đi, chắc tui buồn lắm!”

You may also like...

Loading...