Bài phát biểu chia tay của Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Minh Hiền: Một trách nhiệm đến giây phút cuối

Bài phát biểu chia tay của Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Minh Hiền thể hiện một trách nhiệm đến giây phút cuối, một tư cách, một tử tế, một đại biểu của nhân dân, một tiếng nói của lương tri!

Như một lời chia tay…

( Xin trích bài phát biểu thảo luận cuối cùng của Hiền tại Nghi trường QH khóa XIV)

Kính thưa Quốc hội!

Trong phiên thảo luận đặc biệt này, tôi hiểu rằng đây chính là cơ hội cuối cùng để tôi đóng góp ý kiến cho hoạt động của Quốc hội và sự điều hành của Chính phủ với vai trò là đại biểu dân cử, là nghị sĩ tại nghị trường Quốc hội khóa 14. Thưa QH, trong chữ Nho, Nghị- bao gồm có chữ Ngôn và chữ Nghĩa ghép lại, và vì thế đại biểu quốc hội phải có nghĩa vụ và trách nhiệm tham gia ý kiến vào các chương trình nghị sự, lấy dân làm gốc để lên tiếng vì việc nghĩa, vì sự công chính.

Một chính phủ công chính thì không có lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm hay lợi ích cục bộ, ở đó chỉ có lợi ích của quốc gia, dân tộc. Một lần nữa tôi vẫn luôn nhất quán quan điểm đã nêu ở những kỳ họp trước, đó là việc bày tỏ chính kiến, thái độ về những vấn đề mà tôi trình bày tại đây sẽ được Quốc hội, Chính phủ lắng nghe, xem xét, ghi nhận trên tinh thần cùng nhau xây dựng và phát triển.

Kính thưa Quốc hội!

…Chắc chắn rằng, để xây dựng một CP có chức năng kiến tạo- phát triển không thể chỉ gói gọn trong nhiệm kỳ 5 năm mà sẽ cần thời gian nhiều hơn thế. Bởi bên cạnh những thành tựu đã đạt được, CP cũng đã thẳng thắn nhìn nhận những tồn tại, hạn chế mà nguyên nhân chủ yếu vẫn là do con người. Chính phủ đã bắt rất đúng bệnh, việc tiếp theo là điều trị bệnh chứ không chỉ dừng lại ở thăm khám, kê đơn, chỉ điều trị triệu chứng mà không điều trị nguyên nhân. Tôi rất mong Chính phủ và các Bộ ngành cần dành nhiều thời gian để rà soát, đánh giá thực trạng chính sách thu hút nhân tài, sử dụng nhân lực, đội ngũ chuyên gia trong bộ máy tham mưu giúp việc của mình có thực chất, hiệu quả hay không.

Thực tế cho thấy XH hiện không chỉ có một, mà có rất nhiều kiểu chuyên gia khác nhau. Trong hệ thống bộ máy của chúng ta cũng vậy, có 2 kiểu: chuyên gia thông thái và chuyên gia thông minh. Chuyên gia thông thái luôn có cái nhìn tổng thể, khách quan, liên tục học hỏi, dám nhận sai, chỉ ra cái sai, đối mặt với cái dở của ngành mình, địa phương mình, từ đó họ khả năng ra quyết định dựa trên những thông tin họ thu thập, quan sát được. Chuyên gia thông minh dù có khả năng thu thập thông tin nhưng phần lớn thường mắc lỗi tư duy theo lối mòn chuyên ngành, chỉ phân tích chuyên môn mang tính an toàn trong lĩnh vực họ nghiên cứu, dù họ có thừa những chứng chỉ, học hàm, học vị.

Khi tư duy hoạt động bị thu hẹp theo lối mòn, cái tôi sẽ phình ra và đó cũng là một trong những nguyên nhân của không ít nhóm chính sách khi ban hành lại thiếu sự liên kết- tích hợp, thiếu tính thực tiễn, thậm chí là ngắn hạn và đối phó. Những cách làm chính sách như thế hiện nay đang tồn tại rất nhiều trong bộ máy của chúng ta, đó là một sự thật. Tôi rất mong CP cần cương quyết xóa bỏ những lối mòn về tư duy hay tránh xa những vết xe đổ trong điều hành quản lý, muốn kiến tạo tương lai thì không thể ẩn mình an toàn trong các lỗ hổng chính sách đã cũ, đã hỏng và không còn phù hợp.

Kính thưa Quốc hội!

Điều thứ hai mà tôi muốn nói, muốn gởi gắm đến các vị ĐBQH khóa 15 và đặt niềm tin vào Chính phủ nhiệm kỳ tới đó chính là công tác giáo dục, đảm bảo quyền của trẻ em, của người học và lực lượng giáo viên khi ban hành, thực thi chính sách pháp luật trong lĩnh vực giáo dục & đào tạo.

Sự cố xã hội hóa về sách giáo khoa trong năm vừa qua là một câu chuyện cay đắng rất đáng phải quên đi, nhưng đó lại là bài học kinh nghiệm xương máu cho các nhà quản lý, hoạch định chính sách. Thế nhưng, trong khi câu chuyện xử lý trách nhiệm, xử lý lỗi sai của các bộ sách vẫn chưa được rõ ràng minh bạch thì đến những ngày gần đây dư luận lại có thêm những bức xúc mới, lo lắng mới liên quan đến chính sách nâng hạng dành cho giáo viên, về sự hợp nhất không rõ ràng của hai bộ SGK, về sự nhập nhằng trong giá sách.

Có không ít giáo viên, phụ huynh học sinh vẫn mang nhiều tâm tư trăn trở gởi đến tôi ở kỳ họp cuối cùng này, họ lo lắng rất nhiều, họ chờ đợi một phương hướng xử lý thật mạch lạc, một thái độ tôn trọng đối với những người đang chịu tác động về các quy định liên quan của ngành Giáo dục. Để có niềm tin, chúng ta có quyền đặt câu hỏi nghi vấn hướng đến sự minh bạch, QH chất vấn thì Bộ trưởng, CP trả lời. Trả lời nghĩa là nói, nói phải đi đôi với làm. Xin đừng để cử tri chờ quá lâu, chờ từ nhiệm kỳ này sang đến nhiệm kỳ khác.

Mỗi chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước khi được ban hành ngoài việc luôn cần một triết lý đúng đắn, mang hơi thở cuộc sống, xuất phát từ con người, vì con người, thì cho đến lúc này tôi thiết nghĩ cũng cần phải tăng thêm sức nặng của kỷ cương phép nước, của kỷ luật quốc gia. Xin đừng xem trách nhiệm là trái bóng và việc xử lý trách nhiệm như một trận đấu không hồi kết.

Kính thưa Quốc hội!

Đại dịch Covid_19 khiến cả thế giới phải đối mặt, phải thích nghi với sự thay đổi mạnh mẽ và toàn diện về nhận thức xã hội, hành vi con người với môi trường bên ngoài. Và lúc này, giáo dục & đào tạo càng phải giữ vững vai trò, vị trí vô cùng quan trọng trong việc xây dựng kiến tạo xã hội. Ở đó, thế hệ hiện tại và tương lai cần phải được giáo dục và rèn luyện kỹ càng để có thể vượt qua những thách thức và biến động lớn lao.

Không chỉ có truyền tải kiến thức, sứ mệnh mới của giáo dục đào tạo còn phải hướng đến việc rèn luyện cho học sinh- sinh viên có khả năng thích ứng linh hoạt, kỹ năng số thuần thục, kích hoạt năng lực phối kết hợp, nâng cao ý thức tự giác về nghĩa vụ, không chỉ là nghĩa vụ mang tính chất cá nhân đơn thuần mà còn là nghĩa vụ giữa cá nhân với xã hội. Nền tảng cho sự phát triển bền vững của giáo dục đó chính là trao quyền và tôn trọng sự sáng tạo, là khai phóng sức mạnh nội lực con người.

Nếu không muốn chọn cách làm đối phó,vì né tránh trách nhiệm mà bỏ qua áp lực, cảm xúc của người học và người dạy; nếu không muốn quay về với thói quen độc quyền bú mớm, cơ chế xin cho chỉ biết chăm bẳm hút cạn bầu sữa mẹ, gây nợ mòn con lớn thì tôi mong CP và các nhà quản lý điều hành lĩnh vực này hãy sử dụng sức mạnh của những bộ óc thông tuệ, trí tâm tử tế để có những quyết sách đúng đắn, phù hợp, nhân văn. Bởi suy cho cùng, đổi mới giáo dục cần bắt đầu từ đổi mới tư duy trong quản lý Giáo dục.

Kính thưa Quốc hội!

Ai cũng hiểu rằng đổi mới, phát triển giáo dục là sự nghiệp lâu dài đòi hỏi sự thận trọng và bền bỉ. Tôi và cũng như nhiều người dân rất mong chờ Việt Nam sẽ sớm có một hệ thống giáo dục được xây dựng trên nền tảng vững chắc, có chiều sâu và đa ứng dụng. Xin được trao gởi niềm tin này vào Quốc hội và chính phủ của nhiệm kỳ mới, bởi giá trị cốt lõi của giáo dục đó chính là xây dựng niềm tin, phát triển con người và kiến tạo tương lai.

Trân trọng cảm ơn QH!

You may also like...

Loading...